Tất cả các nạn nhân của gã đều có điểm chung là những người mẫu trẻ đẹp và kết cục đều phải nằm phơi xác nơi hoang mạc.

Sau cuộc trao đổi chớp nhoáng với vị khách nhiếp ảnh gia, người quản lý công ty người mẫu uy tín nhất nhì Los Angeles cảm thấy có điều gì đó không ổn lắm nên đã cảnh báo Lorraine Vigill phải cẩn thận. Và dự cảm không tốt ấy đã trở thành hiện thực.

Nhiếp ảnh gia kỳ quặc xuất hiện

Theo ATI, vào cuối những năm 1950, một kẻ sát nhân hàng loạt chuyên “săn mồi” là những Ngôi Sao trẻ của Hollywood đã reo rắc nỗi khiếp sợ cho phụ nữ lúc bây giờ. Hắn có “sở thích” chụp hình nạn nhân trong tình trạng bị trói trước khi tấn công tình dục và giết chết họ. Và hắn chính là Harvey Glatman (còn được mệnh danh là “Kẻ giết hại những phụ nữ quyến rũ”). Hắn là kẻ sát nhân ghê tởm nhất nước Mỹ. Harvey đã thực hiện nhiều vụ cưỡng hiếp, giết người đáng sợ. Năm 1957, Harvey Glatman chuyển tới Los Angeles, nơi hắn đã thực hiện nhiều vụ hãm hiếp, giết người. Để dễ dàng tiếp cận với các cô gái, Glatman thường mạo danh là một nhiếp ảnh gia.
Chiều muộn ngày 27/10/1958, Diane Studio – công ty người mẫu uy tín nằm trên Đại lộ Hoàng Hôn (Los Angeles, California, Mỹ) đón tiếp một vị khách có tên Frank Johnson (chính là Harvey Glatman). Hắn ta tự giới thiệu bản thân là một nhiếp ảnh gia và đến đây để thuê một cô người mẫu xinh đẹp cho bộ ảnh theo phong cách “sexy’ của mình sắp tới. Tuy nhiên, bộ ảnh sẽ được thực hiện ở một studio cách công ty một đoạn khá xa. Vị nhiếp ảnh gia này sẵn sàng chi đến 30 USD/giờ để thuê mẫu. Sau khi rượt qua ảnh của một loạt người mẫu, Frank muốn Diane (người mẫu kỳ cựu và là chủ sở hữu công ty).
Lorraine Vigil may mắn thoát khỏi bàn tay kẻ sát nhân
Tuy nhiên, Diane không hào hứng lắm, nguyên nhân là do Frank có mái tóc xù không chịu cắt tỉa và mùi cơ thể rất khó chịu. Thay vào đó cô gọi Lorraine Vigill (28 tuổi, vừa ký hợp đồng với công ty hồi đầu tuần trước) đến thế chân mình. Lorraine Vigill tỏ ra vô cùng hào hứng với công việc đầu tiên, cô chuẩn bị khá kỹ càng. Frank Harvey hẹn sẽ đón Lorraine Vigill lúc 20h cùng ngày. Tuy nhiên, khi vị khách này rời đi, Diane cảm thấy có gì đó không ổn nên đã gọi Lorraine Vigill vào dặn dò: “Hãy cẩn thận với người đàn ông này. Tôi cảm giác anh ta không giống như một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp. Trông anh ta có gì đó rất dữ dằn và đáng sợ. Cô hiểu ý tôi nói chứ?”. Lorraine Vigill nói đã hiểu và sẽ cẩn thận.
Lorraine Vigill suy nghĩ rất nhiều về những lời khuyên của người quản lý vì thế khi bước lên xe của nhiếp ảnh gia Frank Johnson cô rất cẩn trọng. Lorraine Vigill chú tâm quan sát từng cử chỉ, hành động của anh ta. Frank Johnson lái chiếc xe chở Lorraine Vigill đi về phía xa lộ Santa Ana. Nhưng rồi rất nhanh chóng, Fank bẻ tay lái di chuyển xe sang một hướng khác không đúng như những gì đã bàn bạc giữa hai bên tại công ty. Lorraine Vigill lên tiếng: “Studio đó không phải đi theo hướng này?”. “Ồ đúng, tôi chưa nói với cô à? Người quản lý Studio vừa báo lại với tôi rằng giờ đó đã có người thuê. Nhưng không sao, chúng ta sẽ đến Studio riêng của tôi”, Frank nói.
Sự bất an trỗi dậy trong tâm trí Lorraine, một ý nghĩ bất thường xuất hiện. Cô quay sang nhìn vị khách của mình. Đây là lần đầu tiên, Lorraine nhìn anh ta kỹ như vậy. Lorraine phát hiện ra, anh ta sở hữu điệu cười vô cùng nham hiểm và không hề đáng tin. Dù cảm nhận được có điều gì đó rất đáng sợ nhưng cô không dám làm gì cả. Bởi đây là ngày làm việc đầu tiên Lorraine không muốn bị mất điểm, bị Dinae khiển trách vì thiếu trách nhiệm và không làm khách hàng hài lòng.

Giằng co sự sống

Đến thời điểm hiện tại, Lorraine đã ngửi thấy rõ mồm một cái mùi cơ thể khó chịu của vị nhiếp ảnh gia này. Bỗng nhiên cô rùng mình, gai ốc trên người nổi lên ở khắp cơ thể. Từng có một ý nghĩ thoáng qua mách cô rằng, kệ đi, đến đâu thì đến. Cũng ngay lúc này, những lời cảnh báo của Diane lại văng vẳng trong đầu cô: “Hãy cẩn thận với người này… khá đáng sợ… anh ta chưa chắc là người đáng tin…”. Bất giấc Lorraine thét lên: “Nghe này, tôi có quyền được biết chúng ta sẽ đi đâu”. Nhưng Lorraine chỉ nhận lại được hai chữ: “IM ĐI!”.
“Mặc dù nhận ra chiếc xe đã đi ngược hướng, tôi vẫn cố không tỏ ra hốt hoảng. Tuy nhiên, khi chiếc xe tiến vào đường cao tốc Santa Ana, hắn ta bắt đầu lái xe với tốc độ chóng mặt và không trả lời bất kì câu hỏi nào của tôi hay thậm chí nhìn tôi”,  Lorraine đã tường thuật lại. Rồi cô nàng lấy hết sức bình sinh của mình đập mạnh vào cửa xe với hy vọng nói sẽ bật ra để cho cô có cơ hội chạy trốn khỏi gã đàn ông đáng sợ này. Tuy nhiên, chiếc xe đột nhiên chạy chậm lại, Frank Kohnson nói rằng, có vẻ như một cái bánh xe nào đó đã bị thủng lớp và hắn ta cần phải tạt vào lê đường để kiểm tra một chút.
Hồ sơ vụ án: Nhiếp ảnh gia sát nhân và thú vui chụp hình bệnh hoạn
“Kẻ giết hại những phụ nữ quyến rũ”
Sau khi tạt vào lề đường, Frank không cho Lorraine xuống xe, hắn rút khẩu súng giắt sau thắt lưng ra và đe dọa cô. Hắn bắt đầu trói cô lại để cô ngồi yên trên xe và hắn sẽ sửa lốp xe. Nhưng nhân cơ hội đó, Lorraine lao vào Frank giữ chặt tay hắn. Thấy vậy, Frank dịu giọng và cố gắng thuyết phục nhẹ nhàng rằng, nếu như Lorraine buông tay ra thì hắn sẽ không giết cô, thậm chí có thể cho cô tự do ngay lúc đó. Tuy nhiên, cô người mẫu trẻ đâu có tin hắn vì trước đó cô đã được người quản lý cảnh báo về dấu hiệu bất thường của kẻ này. Lorraine và Frak tiếp tục giằng co nhau. Lúc này, Frank lên nổ súng khiến một viên đạn xuyên qua lớp váy của Lorraine, sượt qua đùi cô.
Mọi nỗ lực của Lorraine cuối cùng cũng được đền đáp xứng đáng. Lorraine cắn thật mạnh vào tay khiến Frank vô cùng đau đớn, theo phản xạ tự nhiên, hắn buông khẩu súng khỏi tay và Lorraine giành được nó. Cô chĩa súng vào người Frank và đúng lúc này có một chiếc xe đi qua, những người ngồi trên xe nhanh chóng hiểu ra vấn đề, họ đã xuống giúp Lorraine khống chế Frank. Hắn ta bị giữ lại cho đến khi cảnh sát có mặt tại hiện trường Frank Johnson bị cáo buộc đã tấn công nữ người mẫu Lorraine và hắn bị dẫn giải về trụ sở cảnh sát địa phương. Qua vài bước điều tra cơ quan, cảnh sát xác minh được Frank Johnson tên thật là Harvey Glatman. Và hắn không phải nhiếp ảnh gia như hắn đã từng khoe mẽ. Thực chết, hắn là một kẻ sát nhân đáng sợ.
Sau vụ tấn công người mẫu Lorraine Vigill, Harvey Glatman nhận được quyết định bắt khẩn cấp. Tại cơ quan điều tra, Harvey Glatman thừa nhận toàn bộ tội ác của mình. Tên sát nhân biến thái còn không ngại ngại khoe với cảnh sát về chiến tích của mình. Hắn nói rằng, bản thân sở hữu một kho tàng với cả trăm tấm hình chụp các nạn nhân nữ từng bị hắn bắt cóc, xâm hại. Đặc biệt, hắn cảm thấy thỏa mãn nhất là hình ảnh cuối cùng của 3 nạn nhân bị hắn bắt cóc và giết chết một cách vô cùng man rợ.
Harvey Glatman thường chụp những bức ảnh khi mà các nạn nhân của hắn còn sống. Nhưng dù được chụp ở tư thế nằm, ngồi hay gì đi chăng nữa thì hay tay của họ vẫn bị trói ra sau lưng, đôi mắt mở to đầy kinh hãi vì họ có lẽ đã đoán được điều gì sắp đến với mình. Để thỏa mãn thú vui bệnh hoạn của mình, Harvey Glatman biến mình trở thành Johnny Glenn – một nhiếp ảnh gia hào phóng rồi lần lượt dụ dỗ các cô gái xinh đẹp vào bẫy chết chóc. Nhờ bắt được Harvey mà cảnh sát đã có đáp án cho nhiều vụ án kinh hoàng đã gần như rơi vào bế tắc… (Còn tiếp)
Harvey trải qua thời thơ ấu của ở Denver, Colorado. Từ khi còn nhỏ, cha mẹ hắn đã nhận ra xu hướng bạo dâm tình dục bất thường ở con trai. Mẹ Harvey từng phát hiện hắn tự siết cổ mình bằn một sợi dây để thỏa mãn những cơn “khát” tình dục. Mãi đến sau này khi đã bị bắt, Harvey đã chia sẻ với các sĩ quan rằng: “Có vẻ như tôi luôn bị ám ảnh bởi sợi dây, khi còn bé tôi luôn có nó trong tay mình”.
Vào thời gian trung học của Harvey, hắn đã bắt trói 1 bạn nữ cùng lớp, dùng súng đe dọa và quấy nhiễu nạn nhân. Cảnh sát nhận được tin báo đã lập tức tiến hành bắt giữ Harvey. Trong nhiều năm sau đó, hắn liên tục bị bắt và phải ngồi tù ngắn hạn vì những hành vi cướp bóc và tấn công tình dục phụ nữ.
0 Shares:
Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

You May Also Like